Kết quả tìm kiếm cho "đùa giỡn"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 738
Món bánh xèo ăn kèm với hơn 20 loại rau rừng ở vùng Bảy Núi trở thành món ngon thân thuộc mang đậm nét văn hóa ẩm thực của người dân miền Tây.
Khi sắc chàm đằm thắm của người Dao, hoa văn thổ cẩm rực rỡ và nét bụi bặm từ những chiếc quần jean cũ tình cờ “gặp gỡ”, chúng đã làm nên sức hút đặc biệt cho những chiếc túi handmade của cô giáo Triệu Thị Đào, giáo viên Trường Tiểu học Minh Khai, phường Hà Giang 2. Bằng trái tim nặng lòng với bản sắc, cô giáo trẻ không chỉ thổi hồn đương đại vào di sản, mà còn đang lặng lẽ “gieo mùa xuân” lên từng nếp vải quê hương.
Gác lại dư vị Tết, nông dân trong tỉnh lại tất bật ra đồng, chăm rẫy, hy vọng một vụ mùa bội thu, mưa thuận gió hòa, cuộc sống thêm no ấm.
Thị trường hàng hóa đã bắt đầu “vào guồng” trở lại bình thường trong ngày mồng 6 Tết; nguồn cung được khơi thông mạnh hơn, hệ thống phân phối hiện đại đồng loạt mở cửa, nguồn cung hàng hóa dồi dào.
Mỗi món ăn Tết “độc lạ” của các dân tộc thiểu số không chỉ đơn thuần là một phần của bữa cơm ngày đầu năm mới mà còn là kết tinh giá trị văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ-hiện tại-tương lai.
Là thế hệ thứ ba kế nghiệp gia đình, những người trẻ như anh Trần Bảo Quốc, Nguyễn Huỳnh Anh Khoa hay em Phan Huỳnh Thy không chỉ giữ nghề mà còn sáng tạo, làm mới nghề, kết hợp giữa truyền thống và công nghệ số, đưa sản phẩm truyền thống của gia đình hướng đến thị trường xuất khẩu.
Tôi đã già rồi - cái tuổi mà đôi chân không còn nhanh, ánh mắt không còn tinh như thuở nào. Thế nhưng, mỗi độ xuân về, lòng tôi vẫn nao nao, rạo rực. Ở nơi núi rừng ấy, mùa xuân về nhẹ như một làn mây, trong như giọt sương sớm, dịu dàng như tiếng suối chảy qua khe đá. Và giữa đất trời trong trẻo, phiên chợ vùng cao lại hiện lên, rộn ràng mà bình yên, giản dị mà thắm đượm tình người.
Ngày 12/2, Bệnh viện Đa khoa An Giang cho biết, Khoa Tai Mũi Họng của bệnh viện vừa điều trị cho một bệnh nhân nam, 63 tuổi, vào viện trong tình trạng khó thở và nuốt nghẹn. Bệnh nhân vô tình nuốt dị vật trong lúc ngủ khi đang ngậm trong miệng viên đá chữa bá bệnh hình lục giác để chữa đau răng (theo như lời quảng cáo từ người bán hàng).
Những ngày giáp Tết, trong căn bếp nhỏ hay góc vườn quen thuộc, nhiều phụ nữ An Giang bắt đầu hành trình khởi nghiệp bằng chính nông sản quê nhà. Từ những sản phẩm giản dị, họ tạo giá trị mới cho gia đình, cộng đồng và mở ra niềm tin lao động bền bỉ trong mùa xuân đổi mới.
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.
Tháng chạp, dưới bóng dừa xanh, trong con hẻm nhỏ hay ở một góc chợ thân quen, mùi khói quyện mùi bánh nướng, mùi nồng của kiệu… như báo hiệu Tết đang về rất gần.
Có những hương vị được mặc định trong ký ức tháng chạp. Điển hình là mùi lá chuối phơi cuối năm, mùi nếp mới quyện khói bếp, mùi bánh tét đang sôi lặng lẽ trong đêm miền Tây. Mỗi khi tháng chạp chạm ngõ, người ta đã nghe Tết về từ những công việc rất nhỏ: Chẻ lạt, rửa lá, vo nếp. Không ai bảo ai, cả nhà cùng làm, như thể đó là một thói quen đã nằm sẵn trong máu thịt.